Có những vị bánh, ăn một lần rồi nhớ cả đời

- Tin tức

Có những người đã rất lâu rồi mới được ăn lại bánh cuốn Thanh Trì.

Lâu đến mức tóc đã bạc đi nhiều, đôi tay đã chậm hơn, giọng nói cũng trầm hơn theo năm tháng. Nhưng lạ lắm, chỉ cần nhắc đến bánh cuốn Thanh Trì ngày xưa, trong mắt họ vẫn ánh lên một niềm thương rất cũ.

Ngày còn trẻ, có người từng về làng Thanh Trì chơi. Có người được người quen trong làng mua cho một đĩa bánh cuốn nóng. Có người lại từng ngồi bên vỉa hè Hà Nội, ăn bánh cuốn từ đôi quang gánh của những người Thanh Trì đi bán rong qua phố.

Khi ấy, mọi thứ giản dị lắm.

Một đĩa bánh mỏng mềm.
Một chút hành phi thơm.
Một bát nước chấm thanh thanh.

Vậy thôi mà ngon đến mức đi qua mấy chục năm vẫn không quên được.

Rồi cuộc đời cuốn mỗi người đi một ngả.

Ba mươi năm. Bốn mươi năm.
Phố xưa thay đổi. Người cũ cũng xa dần. Những gánh bánh rong năm nào không còn dễ gặp nữa. Bánh cuốn bây giờ có nhiều nơi bán, nhiều kiểu hơn, đầy đặn hơn, đẹp mắt hơn. Nhưng với nhiều cô bác, ăn mãi vẫn thấy thiếu.

Thiếu cái mùi gạo quen.
Thiếu cái mềm mỏng rất nhẹ.
Thiếu cái vị thanh tao, mộc mạc của bánh cuốn Thanh Trì xưa.
Thiếu cảm giác vừa ăn một miếng đã thấy lòng mình dịu lại.

Đến khi được ăn lại bánh cuốn Thanh Trì LuxFood, có người bỗng im lặng rất lâu.

Không phải vì bánh lạ.
Mà vì bánh quen quá.

Quen như một buổi sáng Hà Nội cũ.
Quen như tiếng rao xa xa trong con ngõ nhỏ.
Quen như bàn tay của người từng mua bánh cho mình ăn ngày còn trẻ.
Quen như một phần ký ức tưởng đã ngủ quên, nay bỗng được đánh thức bằng mùi gạo nóng.

Có cô bác ăn xong chỉ nói nhẹ một câu:

“Đúng rồi… đúng cái vị ngày xưa rồi.”

Nghe vậy, tự nhiên thấy thương lắm.

Thương vì một món ăn nhỏ bé thôi mà có thể giữ trong lòng người ta lâu đến thế. Thương vì sau bao nhiêu năm, điều làm người ta xúc động không phải là cao lương mỹ vị, mà lại là một lá bánh cuốn mỏng mềm, giản dị, mang hương vị của một thời đã xa.

Và điều đáng quý hơn nữa là hôm nay, bánh cuốn Thanh Trì không chỉ còn nằm trong ký ức của người già. Hương vị ấy đang được nâng niu, giới thiệu và truyền lại cho thế hệ trẻ bằng nhiều cách thật đẹp.

Trong các chương trình giáo dục địa phương, hình ảnh làng nghề bánh cuốn Thanh Trì được nhắc đến như một nét văn hóa thân thương của quê hương. Các em học sinh không chỉ biết bánh cuốn là món ăn ngon, mà còn hiểu phía sau mỗi lá bánh mỏng mềm là công sức, là sự khéo léo, là niềm tự hào của bao thế hệ người làm nghề.

Rồi có những cuộc thi tráng bánh cuốn được tổ chức. Những đôi tay trẻ còn vụng về nâng gáo bột, nghiêng khuôn, chờ hơi nước bốc lên, hồi hộp khi lấy được một lá bánh đầu tiên. Có thể chiếc bánh chưa thật tròn, chưa thật mỏng, nhưng trong ánh mắt các em là sự háo hức rất trong trẻo.

Từ những trải nghiệm ấy, tình yêu với nghề truyền thống được gieo xuống nhẹ nhàng. Không bằng những lời nói lớn lao, mà bằng chính mùi gạo thơm, bằng làn hơi nóng, bằng niềm vui khi tự tay làm ra một chiếc bánh của quê mình.

Có lẽ đó là cách đẹp nhất để một làng nghề sống mãi.

Một bên là những cô bác sau 30, 40 năm vẫn rưng rưng khi tìm lại được vị bánh xưa.
Một bên là những em nhỏ hôm nay đang học cách trân trọng, gìn giữ và tự hào về nghề truyền thống.

Giữa hai thế hệ ấy, bánh cuốn Thanh Trì trở thành một sợi dây rất mềm.
Sợi dây nối quá khứ với hiện tại.
Nối ký ức của người già với tình yêu của người trẻ.
Nối một món ăn bình dị với niềm tự hào quê hương.

Với LuxFood, mỗi phần bánh gửi đi không chỉ là một bữa ăn. Đó còn là một chút hồn xưa của làng Thanh Trì, một chút Hà Nội cũ, một chút thương nhớ dành cho những người đã từng mong gặp lại hương vị ấy suốt mấy chục năm.

Có những món ăn ngon rồi quên.
Nhưng cũng có những món ăn, càng xa càng nhớ.

Và bánh cuốn Thanh Trì, với nhiều người, chính là một hương vị như vậy.

Một hương vị không chỉ nằm trên đầu lưỡi, mà nằm sâu trong ký ức.
Để khi ăn lại sau 30, 40 năm, người ta không chỉ thấy ngon.
Người ta thấy cả một thời tuổi trẻ dịu dàng quay về.

Và để hôm nay, khi những đứa trẻ được học, được xem, được tự tay tráng bánh, hương vị ấy lại tiếp tục được yêu thương, gìn giữ và truyền đi. Như một lời nhắc dịu dàng rằng: có những nghề xưa, nếu còn người nhớ, người thương và người tiếp nối, thì sẽ không bao giờ mất.


X
0.04982 sec| 685.336 kb